Cũng đã gần 1 tháng mình đến Madrid, thời tiết hôm nay rất đẹp khi bầu trời mùa xuân xanh thăm thẳm như đại dương, không một gợn mây rất đặc trưng của Madrid đã xuất hiện sau nhiều ngày mưa. Mình mở một playlist nhạc không lời thư giãn rồi leo trên giường mang theo quyển sách về du ký châu Âu và rúc hai chân dưới chăn ngồi đọc. Thỉnh thoảng lại nhìn ra ban công với những chậu cây đang vươn lên trong cái nắng tháng tư vàng ươm như mật. Hôm nay là ngày Chủ Nhật đầu tiên mình cảm thấy thư thả (và cho phép bản thân nghỉ ngơi) sau chuỗi ngày sắp xếp những việc cần thiết cho cuộc sống ở một nơi mới.
Nếu bạn hỏi mình điều gì khiến người ta dễ dao động nhất khi đến một môi trường mới, mình sẽ nói đó là mong muốn được chấp nhận.
Chúng ta quan sát người ta có gì, họ ăn mặc thế nào khi ra ngoài, họ sinh hoạt ra sao, họ chào hỏi thế nào, họ di chuyển ra sao trên các phương tiện công cộng … Tất cả điều đó chỉ duy một mục đích là để hòa nhập, hòa nhập với những người mới ta gặp và nơi mới ta đến.
Mình cười nhiều hơn vì đó là cách duy nhất để tương tác khi đi mua đồ mà gặp người bán hàng không nói được tiếng Anh. Mình rất vui vì nơi này cũng chào đón mình bất kể những khác biệt về ngôn ngữ. Cô bán hàng vui vẻ đáp lại nụ cười (có phần ngu ngơ) của mình khi nói giờ hẹn đến lấy giày đã sửa bằng tiếng Tây Ban Nha mà mình không hiểu gì và kiên nhẫn đợi mình mở google dịch. Hay một chị gái tính tiền ở siêu thị lặp lại câu hỏi lần hai để mình có thể hiểu và rất vui vẻ khi mình tập trả lời lại bằng vốn từ lọt chọt mới học được. Mặc dù đi siêu thị tiện hơn nhưng mình hay thích đi ra cửa hàng bán rau quả tươi đầu ngõ để nghe chú bán hàng lúc nào cũng nồng hậu, hiếu khách và bắt chuyện hỏi mình “Where are you from?”. Mình cũng bắt đầu phần nào hiểu hơn tại sao những expats đi làm ở một quốc gia khác mà mình gặp thường có tính cách dễ chịu, nice và luôn vui vẻ. Có thể một phần là tính cách họ, nhưng có lẽ cũng bởi vì họ đang tìm kiếm sự đón nhận ở một nơi mới.
Sau chuỗi những ngày tất bật mua sắm, sắp xếp các lịch hẹn, làm các thủ tục giấy tờ rồi gặp gỡ những người bạn mới, mình quyết định xả hơi và thưởng thức một ngày của riêng mình. Và mình thấy mình vẫn thế, lười biếng theo kiểu của mình và nhìn thế giới theo kiểu của mình. Giữa mong muốn được chấp nhận, chúng ta vẫn thấy chính bản mình trọn vẹn trong một khoảnh khắc yên bình. Để thấy mình thay đổi nhưng cũng không thay đổi. Giữa những thay đổi ngoài kia, có một góc trong mình vẫn yên tịnh, không đuổi chạy, không xao động. Có một góc như la bàn, chỉ đường cho mình bất kể những tiếng nói hỗn loạn xung quanh.
Gem.