Khoảnh khắc đầu tiên khi mình “thấy” Paris đó chính là lúc ga metro từ sân bay vào trung tâm thành phố dừng lại ở trạm đầu tiên. Paris đáng yêu từ những thứ nhỏ: thiết kế ở trạm dừng của nhà ga, những chiếc ghế xinh xinh với hình dáng lạ không giống các kiểu ghế công cộng thông thường, background màu xanh lá cây nhạt rất có gu và trông sạch sẽ.
Mình bắt đầu nghĩ, chà, có lẽ những lời phàn nàn mình được những người xung quanh tiêm vào đầu về Paris nào là ga tàu dơ, đường phố bẩn, đông khách du lịch, nạn móc túi … có lẽ không đúng hoàn toàn.
Đồi Montmartre, nơi yêu thích nhất
Địa điểm mình đến đầu tiên sau bữa ăn tối là thánh đường Basilica of Sacré Cœur de Montmartre. Nhà thờ vô cùng đẹp với kiến trúc mái vòm mà mình ít thấy trước đây (sau này biết là Neo-Byzantine-Romanesque style) nên đã đặt ngay vào danh sách những địa điểm muốn ghé thăm. Xung quanh là tu viện với tòa nhà yên tĩnh, có vườn hoa hồng đỏ nổi trên nền cỏ xanh như một dinh thự nhỏ thấy trong các bộ phim Anh Quốc thanh lịch.
Hơn cả câu chuyện kiến trúc, nhà thờ còn nằm trên đỉnh đồi Montmartre nhìn xuống thành phố và khu những bậc thang đi xuống với khoảng sân lớn là nơi các nghệ sĩ đường phố biểu diễn với chiếc đàn guitar và trống cajon đơn giản. Các bạn trẻ ngồi đều khắp các bậc thang cùng nhau nghe nhạc, nhâm nhi chút bia trong bầu không khí trẻ trung và rất thú vị.
Rue des Saules lãng mạn
Từ phía nhà thờ, chúng ta có thể theo những con dốc đi xuống chân đồi Montmartre, con đường Rue des Saules là một sự lựa chọn không tồi để ngắm nghía. Trên con đường này có nhà hàng La Maison Rose từng xuất hiện trên Netflix series “Emily in Paris” và vườn nho Vigne du Clos Montmartre, vườn nho duy nhất còn hoạt động tại Paris.
Mình cũng tình cờ đi qua một ngôi nhà màu cam đất là Au Lapin Agile, lúc đó tầm 9h tối có nhiều người trung niên và lớn tuổi đứng đợi ở đây để xem biểu diễn. Là một quán bar có trình cabaret – ca, nhạc, ngâm thơ cũng nhau từ năm 1860, Au Lapin Agile từng là điểm gặp gỡ yêu thích của giới nghệ sĩ trong quá khứ, hiện nay vẫn có những buổi biểu diễn trong tuần. Lần sau trở lại, mình cũng muốn đặt vé để đến thưởng thức buổi trình diễn ấm cúng này.
Đặc sản Paris
Một đặc sản ở Paris mà mình thấy đó là những con dốc lát đá. Bất giác mình thấy sao giống Đà Lạt quá. Đi rồi mới hiểu tại sao người Pháp xây dựng nhiều dinh thự nghỉ dưỡng ở Đà Lạt như thế, vì tương quan từ địa lý lẫn thời tiết ở Đà Lạt rất giống ở Pháp.
Paris mùa hè cũng có nóng một xíu lúc trưa nhưng nhiệt độ vẫn vừa phải và có độ ẩm nhất định hoặc những cơn mưa nhẹ. Những con dốc ở quận 18 khiến mình thấy y như những con dốc ở Đà Lạt nhưng có điều được quy hoạch gọn gẽ hơn, không quá quanh co uốn lượn, lát đá tươm tất thay vì đường xi măng và hàng quán hai bên kiểu châu Âu trang trí xinh xẻo.
Một đặc sản khác ở khu vực quận 18, nơi cũng là khu vực đồi Montmartre này, chính là hoàng hôn đẹp đến mê mẩn. Từ trên những con dốc này nhìn đổ xuống thành phố, nền trời cam và hồng rực lên quanh tháp Eiffel thực sự vô cùng lãng mạn như trong những cảnh phim tuyệt đẹp về Paris. Trên đường đi, mình chỉ thấy mỗi góc một tí chứ không tìm được chỗ ngồi thưởng ngoạn đủ cả hoàng hôn Paris từ trên đồi cao cùng với khung cảnh tháp Eiffel. Bạn nào biết địa điểm nào có thể tận hưởng cảnh đẹp nên thơ này thì cho mình biết với nhé.
Ngẩn ngơ đứng dưới tháp Eiffel
Ngày hôm sau, theo kế hoạch mình sẽ đi tham quan tháp Eiffel. Ban đầu mình cứ nghĩ là chỉ đến như một thông lệ mà ai tới Paris cũng phải ghé qua, chứ không kỳ vọng nhiều. Nhưng ôi khi thấy rồi mình mới ố òa lên. Làm sao mô tả được nó đẹp như thế, một công trình lớn với hàng trăm khung thép lớn dựng lên theo cấu trúc hình lăng trụ và ráp vào nhau với kích thước điều chỉnh giảm dần, cùng những thanh vòm chống đỡ để tạo thành những đường cong tuyệt mỹ trên nền trời.
Lúc đó mình mới chợt nhận ra tại sao người ta ca ngợi tháp Eiffel vô cùng đặc biệt, vì nếu nhìn những tòa tháp cao trên thế giới, đa phần đều là khung hình chữ nhật, trong khi công trình này vừa đồ sộ lại vẫn tạo được sự uyển chuyển và nét thẩm mỹ. Mình nghĩ chúng ta không cần an tâm nó cao bao nhiêu, có phải là tháp cao nhất thế giới hay không, mà chiêm ngưỡng sự tinh tế, hấp dẫn len lỏi trong một cấu trúc kim loại kích thước lớn.
Mình cứ ở đó, nhìn từ nhiều góc khác nhau, xa gần để ngắm mà thấy góc nào cũng đẹp. Chưa kể những hàng cây gần công viên cũng được cắt tỉa để tạo một mặt vuông thẳng tăm tắp dọc hai bên đường đi, trông vô cùng ngay ngắn, mình phải dòm dòm còn thậm chí quay video mấy cái chỗ cây đó vì sao mà nó hay vậy, lá xum xuê mà lại vô cùng chỉn chu.
Sự duy mỹ của người Pháp
Từ lúc này mình bắt đầu suy diễn không biết có đúng không, nhưng người Pháp có lẽ là một kiểu đã lười không làm thì thôi, chứ đã làm thì làm phải đẹp. Ngay cả ghế trên xe bus cũng được bọc vải hoa thay vì kiểu ghế nhựa thông thường ở các nước khác, cả design lối vào metro station cũng được vẽ, sơn và làm bảng tên “Metropolitan” rất nghệ thuật. Người Pháp luôn thẩm mỹ hóa mỗi nơi mỗi chỗ.
Cá nhân mình không nghĩ người Pháp năng suất và chính xác như người Đức hay người Thụy Sĩ nhưng có thể yếu tố thúc đẩy họ tạo ra giá trị và thành quả vượt bậc trong xã hội, chính là tính duy mỹ. Vì đẹp thì dù có khó hơn cũng vẫn cố gắng làm được. Mình biết đây chỉ là sự suy diễn của mình thôi 😀.
Nhất định phải đến Louvre
Đến bảo tàng Louvre, mình đã phải hỏi đường vô ở đâu và thấy kỳ cục khi hình ảnh review trên mạng với bảo tàng này luôn là một khối hình kim tự tháp bằng kiếng mà kỳ thực là không lớn lắm, như kiểu để trang trí mà thôi. Nhưng hóa ra đó chỉ là lối vào, mở đường cho người xem đi xuống bên dưới mặt đất như cuộc truy tìm những kiệt tác nghệ thuật được nước Pháp bảo dưỡng trong nhiều thế kỷ.
Bảo tàng kết cấu vô cùng đặc biệt và rộng lớn với 2 tầng dưới mặt đất, tầng trệt và 2 tầng trên lầu, trong một diện tích tưởng như bằng cả một công viên, bao gồm các bộ sưu tập lớn (cả sưu tập và cướp được :D) về cổ vật Ai Cập, Hy Lạp, La Mã, nghệ thuật Hồi giáo và các nền văn minh phương Đông … Để có thể tham quan hết bảo tàng này một cách đúng nghĩa có lẽ phải cần nhiều ngày vì số lượng tác phẩm ở đây thực sự quá lớn và đa dạng.
Gare du Nord, một thời hoàng kim
Mình đặc biệt nhớ cảm giác ở nhà ga Gare du Nord khi đợi tàu đi từ Paris đến Amsterdam. Bên ngoài uy nghi với các bức tượng đá trên mái vòm, trang phục của các bức tượng gợi cảm hứng từ La Mã – Hy Lạp cổ đại và mỗi bức tượng đại diện cho các thành phố lớn mà tàu từ ga Paris kết nối đến. Bên trong vẫn là những khung sắt và đồng hồ cổ kính, xen lẫn khung cảnh tập nập như trong những bộ phim kinh điển năm 1900s.
Đây cũng là một trong những ga đường sắt lớn và nhộn nhịp nhất châu Âu, phục vụ cả tàu nội địa và tàu quốc tế. Mình chợt nghĩ đến cảnh của nhiều trăm năm trước, khi châu Âu còn hùng mạnh và phát triển bậc nhất thế giới, giao thương và di chuyển giữa các quốc gia trong khối diễn ra liên tục thông qua các nhà ga như thế này. Mình tưởng tượng ra những lớp sương mù của những ngày lạnh và những quý ông quý bà, những người lao động tất bật đợi chờ chuyến tàu sắp đến.
Còn giờ đây, nhịp độ có lẽ chậm hơn một chút so với thời điểm đó, là ga để khách chu du, có khi đi công tác thông qua các chuyến tàu đường sắt như thế này, bên cạnh sự lựa chọn di chuyển bằng máy bay.
Những đường cong thân thuộc
Tất cả các chi tiết kiến trúc đời thường khác như các tòa nhà, khung cửa sổ, khung sắt ban công, nhà ga, trạm tàu … ở Pháp đều có một điểm chung mà mình gọi là những đường cong. Tương tự như nét bo tròn của chiếc iphone hình vuông, các đường nét trong thiết kế Pháp cũng mang cho mình cảm giác tương tự, vuông vắn nhưng không khô cứng và vô cùng uyển chuyển.
Ở Paris, góc nhỏ nào cũng xinh, những hàng quán thiết kế xinh xắn trên một con đường nhỏ mà thỉnh thoảng ta bỗng dưng bắt gặp và chợt thấy thành phố sao mà duyên dáng. Từ góc cửa sổ nơi mình ở, nhìn thấy những nhánh lá li ti trông như nhánh lá me ở đường phố Hà Nội, rung rinh trong cơn mưa sáng sớm hay đôi khi là lúc ban chiều, mình bỗng thấy quen thuộc và gần gũi biết bao.
Một phần thấy đẹp, một phần thấy gần gũi theo chuẩn mực đẹp ở Việt Nam khi trước đây xem các công trình người Pháp đã xây tại nước mình. Đôi lúc mình nghĩ không biết cảm giác này là vì thực sự mình thích phong cách Pháp, hay đây chỉ là kết quả của một quá trình đô hộ hơn nửa thế kỷ?
Hẹn bạn bài viết tới về Ẩm thực ở Pháp 😉
Gem.
—
Nếu bạn thấy bài viết này hữu ích, một ly cà phê nhỏ từ bạn sẽ là nguồn động lực lớn để mình tiếp tục chia sẻ nhiều hơn ☕💛